Còn lại đây bình yên không lời
Lâu lắm rồi, cứ như không có thời gian để viết. Thực
ra, những mối bận tâm thường ngày, những áp lực từ cuộc sống hay đơn giản chỉ
là lười biếng đã bào mòn cảm xúc của mình.
Năm nay thời tiết thật lạ, không quá nóng nực. Cuối
tháng Năm mà còn có những cơn lạnh bất thường. Thích vì bớt nóng nhưng sự thất
thường của thời tiết cũng khiến người ta dễ bị ốm.
Trưa nay trên đường, nhìn một xe bán hoa chạy phía
trước trưng bày nhiều loại hoa, trong đó có hoa sen mới giật mình ngẫm nghĩ.
Mùa loa kèn đã qua, mùa sen tới rồi. Thế đấy! Dạo này mình rất đãng trí và lơ đễnh.
Bằng lăng tím nở rộ trên khắp các nẻo đường. Cô bạn
trên FB đã kịp đăng những bức hình tươi trẻ, duyên dáng bên vạt hoa bằng lăng
tím cả trời thương nhớ. Mình cứ lừng khừng, loay hoay chưa có dịp để chụp lấy
vài tấm hình làm kỷ niệm.
Loanh quanh, ngày này tháng khác. Mình vẫn thế, giản
dị và bình yên với cuộc đời mình. Để biết, nụ cười vẫn nở trên môi, đọng lại một
niềm nhớ. Dẫu rằng năm tháng cứ qua đi…
Hà Nội, 23/05/2017

Ngày trôi thì nước dòng trôi
Trả lờiXóaHoa thơm vẫn nở cho cười thêm duyên
Dẫu thời gian lạnh hương nguyền
Xuân còn tâm ý một miền thanh tân...
Mọi người dần qua phây cả rồi.Một đi không trở lại.Bạn thi thoảng quay về với blog,như người đi xa mang niềm vui cùng chốn cũ.
Chúc bạn an lành !
Vâng. Những câu thơ đầy ý nghĩa, thật hay.
XóaMình không bỏ blog, chỉ là tạm thời không thường xuyên vào viết bài và trò chuyện cùng mọi người đó thôi. Hy vọng tới đây mình có nhiều thời gian hơn cho việc này. Cảm ơn bạn nhiều.
Dễ thương và đầy sức sống đó em ạ !
Trả lờiXóaVâng ạ. Cứ đi giữa thiên nhiên là thấy tràn đầy yêu thương dịu ngọt và vui sống chị ơi.
Xóa