02/10/2018

Thơ tặng hoa hồng


Hoa của đất, em ngóng về với mẹ
Nơi cho em một cuộc sống yên bình
Giữa đất trời giữ trọn nét thanh tân
Toả hương sắc khơi vạn mùa say đắm

02.10.18

Đọc tiếp →

20/09/2018

Những phiên chợ đời


Cuộc đời không phải lúc nào cũng có ánh nắng và hoa hồng. Nhưng soi trong đau thương của mỗi kiếp người đã từng yên ủi một đóa vô ưu


Có nhiều câu chuyện tôi muốn kể từ rất lâu rồi. Nhưng vì lý do nào đó hoặc là không đủ chăm chỉ để ngồi bên máy tính, vơ vẩn với câu chữ lưu lại cho riêng mình.
Có những mảnh đời riêng, mỗi khi nhìn vào lại thấy trái tim có một điều gì đó âm ỉ. Dòng đời ngược xuôi, con người ta thường vội vã bước qua, hoặc để lại cái nhìn thiếu thiện cảm về những mảnh đời ấy. Tôi thì, chỉ muốn biết thêm một chút thế nào là bi ai, cảm nhận được cuộc sống với muôn sắc màu, những góc khuất, nỗi ưu tư, sự cam chịu... Và thấy rằng mình vẫn rất may mắn trên cõi đời này.

1. Câu chuyện thứ nhất

Một buổi sáng, trong lúc bận bịu bán hàng giúp chị. Bất chợt, tôi nhìn lên và nhận ra người quen. T cậu bạn học lúc xưa. Thấy cậu đùm đùm xách xách bên cạnh người phụ nữ cứng tuổi đang ôm đứa trẻ nhỏ. Tôi ngạc nhiên. Chị tôi phát hiện ra ánh nhìn của tôi nên kể vắn tắt. Người phụ nữ đó là vợ T. Cô ấy hơn T nhiều tuổi, muộn chồng nên được giới thiệu để lấy T, giờ có một cậu con trai. Nói chung, vất vả và khổ lắm em ạ.
 Suy nghĩ của tôi có dịp bay về thời niên thiếu. Cái ngày tôi, T và các bạn cùng nhau tập văn nghệ. Tôi và bạn ấy được xếp cặp múa theo bài hát Gặp nhau giữa trời thu Hà Nội.  Chúng tôi lớn lên cùng nhau dưới mái trường thcs. T là một cậu bé hoạt bát, học khá và chăm chỉ.
Bước sang Thpt cậu ấy chuyển lên TP học trường chuyên. Ngày đó tôi muốn đi học ở trường đó, nhưng điều kiện không cho phép, đành ngậm ngùi học trường làng. Vì trường chuyên ở xa, mấy bạn ở trường tôi chuyển lên đó đều phải ở trọ. Thậm chí, hai bạn gái còn giữ chỗ cho tôi vì nghĩ rằng chắc chắn tôi sẽ lên đó học.

Cũng vì sống xa nhà, tuổi trẻ bồng bột. Khiến cho tương lai của T đứt đoạn. Một lần nọ, trong dịp lễ 8.3 mấy bạn nam sinh ở trường chuyên tụ tập uống rượu. Sau đó T về phòng ngủ. Sáng hôm sau khi các bạn đi học hết, T mệt vẫn ngủ trên chiếc giường tầng cũ kỹ quen thuộc. Không may, thanh chắn của chiếc giường không chắc, bạn ấy rơi xuống đất, bất tỉnh. Thời điểm đó vắng người, không ai hay biết T gặp nạn. Khi bạn cùng phòng quay về sau buổi học, T được mang đi cấp cứu. Nhưng do việc cấp cứu chậm trễ nên trí não T không còn bình thường nữa.
Tôi vẫn còn nhớ trong dịp thi học sinh giỏi cấp TP, tôi có gặp T tại trường của bạn. T trổ mã, đẹp trai hẳn lên, chiếc răng khểnh duyên duyên và nụ cười tươi trẻ. Vậy mà lần gặp lại khi T bị trả về nhà, không còn theo đuổi việc học được nữa khiến chúng tôi rơi nước mắt. T không nhớ tên chúng tôi, nụ cười lạc lõng, ngây ngô. Lúc đó, chúng tôi với giai đoạn học nước rút để thi cử, giã từ thời học sinh thơ mộng bước vào đời. Nên các bạn tranh thủ chia nhau ghé thăm bạn ấy. Thi thoảng đưa bạn ấy đến lớp để trò chuyện, giúp bạn giải khuây hay nhớ ra chút gì đó.
Sau khi ra trường, tôi đi xa miết, cũng không biết được nhiều tin tức từ các bạn, mọi thứ lãng quên dần giữa bộn bề cuộc sống.

Sau một vài ngày từ buổi chợ đó, qua lời kể của bạn tôi, được biết đã một thời gian dài T mắc bệnh động kinh. Thi thoảng lên cơn, nhưng trước khi lên cơn nếu T biết được sẽ tự trói mình nằm dưới chân giường. Cuộc sống của bạn ấy tạm ổn bên người vợ chăm chỉ kiếm sống. Tuy nhiên, không khỏi tiếng eo xèo của người đời hay sự nghi ngờ của bố mẹ chồng. Khi chị ấy phải đi làm thuê ở nơi xa, và họ không thích điều đó vì nghĩ chị có thời gian để quan hệ ngoài luồng với người khác. Do đó chị ấy phải ở nhà làm các công việc lặt vặt kiếm sống.
Câu chuyện làm tôi không khỏi ngậm ngùi. Với vợ T đó là một chấp nhận trong an ủi. Dù sao cũng có chồng, con, có một cuộc đời nhiều trách nhiệm, lo toan, gánh vác.
Với bố mẹ T một gánh nặng được san sẻ. Vì có người lo cho bạn ấy nếu như bố mẹ bạn có đi xa.
Với T thì sao?  Có những thứ mất đi khiến cho nhiều người lắc đầu, tiếc nuối. Nhưng cũng chẳng ai có thể làm được gì khác cho sự bồng bột của tuổi trẻ đã qua đi. Nếu có thể ước điều gì cho bạn. Hy vọng bạn có thể cảm nhận được mái ấm gia đình, niềm vui con trẻ và tình yêu thương từ người vợ tảo tần.
Linh Lan, 20.9.18
Đọc tiếp →

18/09/2018

Mộng bình thường


Có một dòng sông băng
Không cồn cào dậy sóng
Cứ lạnh lùng câm lặng
Giữa đất trời đảo điên

Ta mộng ước bình thường
Sống cuộc đời giản dị
Cứ tìm về ngơi nghỉ
Bên dòng sông êm đềm

Dịu dàng khúc ca yên
Ru tháng ngày vội vã
Phía triền sông lặng lẽ
Vẫn cuộn dồn mây bay

Mảnh trăng nhỏ hao gầy
Trôi giữa trời lơ đãng
Cúc vàng bên hiên vắng
Vẫn ngạt ngào đưa hương

Qua trăm nhớ, ngàn thương
Ta mộng ước bình thường
Bên nhau đời giản dị
Giữ tình yêu chân thành

Linh Lan, 18.9.2018

Đọc tiếp →

06/09/2018

Khu vườn lý tưởng


Tháng 9 về!
Đi qua những ngày mịt mùng mưa gió, ngồi bên khung cửa nhỏ cho phép mình mộng mơ một chút. Mình thật thích ở một không gian xinh đẹp, lộng lẫy bởi những sắc hoa thế này. Để có thể lắng nghe bốn mùa luân chuyển, tìm chút bình yên, nhẹ nhàng giữa lo toan, tất bật đời thường. Cuộc sống dù muôn vàn gian khó. Cứ giữ cho mình chút mộng mơ, ước mong nho nhỏ như thế này, hẳn là mọi thứ dễ dàng hơn rất nhiều.
Sẽ cố gắng làm một vườn hoa nhỏ ở một không gian nhỏ đáng yêu. Chờ nhé tôi ơi!

Đọc tiếp →

12/08/2018

Hoa trong vườn nở rộ: hồng tố nữ


Những hình ảnh cuối cùng của hoa trong vườn. Bụi hoa đã nói lời từ biệt cả gần 2 năm rồi. Vì một chuyến đi xa của mình. Thật đáng tiếc.
Mình rất thích hoa hồng và hy vọng sớm có thời gian làm một khu vườn nhỏ. Giờ thì chỉ ngắm lại những hình ảnh cũ thôi nhé.
Chào mùa thu với cơn gió heo may dịu dàng gõ cửa.

  



















Đọc tiếp →