Tướng Giáp - Trọn vẹn một đời với nước non
Hà
Nội những ngày cuối thu, con đường Hoàng Diệu bỗng trở nên nhộn nhịp khác thường
so với vẻ tĩnh lặng, cổ kính thường ngày của nó. Những dòng người đổ về đây để
kính viếng, tiễn đưa một người con của dân tộc - Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
![]() |
Ảnh: Do bác TXH vẽ |
Những
bài báo, những áng văn thơ, những trang lịch sử không ngớt ngợi ca về tài năng,
chiến công, trí tuệ và nhân cách của người. Những điều ấy, có lẽ tôi - thế hệ hậu
bối này chỉ cần đọc, lắng nghe, nghiêng mình kính cẩn và không cần phải nói
thêm gì nữa.
Tôi
chỉ muốn nói về cuộc đời người với hai từ “trọn vẹn”. Trọn vẹn đến và đi, cống
hiến và duy trì, tồn tại và tỏa sáng với tâm thế của một bậc chính nhân. Bất diệt.
Có
lẽ trên thế giới không nhiều nhưng cũng chẳng quá ít những bậc danh tướng lừng
lẫy của mọi thời đại. Dù người đời có phán xét công hay tội thì họ vẫn chính là
những người viết lên những trang lịch sử thế giới với nhiều gam màu đối lập và
tên họ vẫn trường tồn mãi với thời gian. Họ là Tần Thủy Hoàng, Julius Caesar, Napoléon,
Thành Cát Tư Hãn, Alexandros Đại Đế … nhưng mấy ai đến và đi được trọn vẹn
như tướng Giáp.
Trọn vẹn đến và đi
Từ
lúc người sinh ra trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của mẹ cha cho đến khi từ
giã cõi trần về với tổ tiên người luôn nhận được sự kính yêu, tình thương mến,
thân thuộc của người dân. Khi người sinh ra mẹ cha nâng đỡ người. Khi người ra
đi, vợ hiền, con ngoan, cháu thảo và những người thân cận túc trực bên người.
Toàn dân tiếc thương người, vòng tay của cả dân tộc ôm lấy và tiễn đưa người về
với đất mẹ. Còn sự trọn vẹn nào hơn thế chăng?
Cống hiến và duy trì
Cả
một đời người dành cho quốc gia, dân tộc. Sống, chiến đấu kinh qua hai cuộc chiến
tranh làm nên những chiến công vang dội, góp phần mang lại sự toàn thắng cho đất
nước. Về đời sống riêng tư, người đã để lại cho đất nước những người con, người
cháu mang nặng nghĩa tình với nước non, sống và cống hiến theo gương của người.
Còn sự trọn vẹn nào hơn thế chăng?
Tồn tại và tỏa sáng
Mặc
cho những thăng trầm, sóng gió của cuộc đời bởi thời cuộc, bởi những nhộm nhoạn
trắng đen và những định kiến. Người vẫn ở đó, kiên định và tỏa sáng vầng hào quang
chân, thiện, mỹ với một tâm thế ung dung và khiêm nhường của bậc quân tử:
“Một tấm lòng son ngời lửa luyện
Mười năm thanh chức, ngọc hồ băng
Ung dung cứ nói điều ta nghĩ
Uốn gối theo đời không thể vâng”
(Nguyễn Trãi)
Người
đã sống vắt qua hai thế kỷ, hơn một trăm năm không hổ thẹn làm người. Còn sự trọn
vẹn nào hơn thế chăng?
Với
một tâm thế vững vàng, những cống hiến to lớn như thế thì dù người có ra đi
nhưng ánh sáng của lương tri, trí tuệ và nhân cách sống của người vẫn luôn còn
mãi. Quỳ trước vong linh người ta cầu nguyện: “Trên cao xanh kia người hãy rọi
bước cho lớp hậu sinh dưới trần ai nhiều khổ lụy này theo nhân hướng thiện, diệt
ác giữ lành”.
Yên Vũ - Hà Nội, 09/10/2013
sao YV biến mất lâu vậy?
Trả lờiXóa“Trên cao xanh kia người hãy rọi bước cho lớp hậu sinh dưới trần ai nhiều khổ lụy này theo nhân hướng thiện, diệt ác giữ lành”.
XóaỪ, có một số việc khiến mình biến mất như vậy. Giờ thì cần phải quay lại và đối mặt với nó thôi nàng ạ. Cảm ơn nàng đã ghé thăm.
Trả lờiXóaBài viết đầy cảm động quá YV ơi !!! Thôi thì thế hệ chúng ta hãy cố gìn giữ , bảo tồn những gì mà người đã cống hiến và đã gầy dựng nên ...Một nén hương dành cho người và chúng ta hãy cầu nguyện cho người sớm được siêu thăng , tịnh độ YV nhé ....Qua thăm nàng và vui biết bao khi nàng đã quay trở lại với bạn bè nè ! YV thấy hôn ai cũng vui được gặp lại YV hết đó...ngày thật vui và thật bình an nha YV ơi ....
Trả lờiXóaNgười là những gì còn sót lại của cả một thế hệ không tiếc máu xương mình đổi lấy giang sơn, gấm vóc phải không nàng?
Trả lờiXóaMình luôn nhớ tới OK mà. Chúc cho bạn ở bên đó luôn vui vẻ và yên bình nhé nàng.
Đúng rồi! đó là tất cả những gì còn sót lại...
Trả lờiXóaLâu rồi không gặp...
Vâng. đó là điều nuối tiếc, và day dứt nhất cho những người còn ở lại.
XóaRất vui khi gặp lại Biển Hoang
Tôi rất thích quan điểm này của bạn, nhẹ nhàng và rất ý nghĩa: " Những bài báo, những áng văn thơ, những trang lịch sử không ngớt ngợi ca về tài năng, chiến công, trí tuệ và nhân cách của người. Những điều ấy, có lẽ tôi - thế hệ hậu bối này chỉ cần đọc, lắng nghe và nghiêng mình kính cẩn và không cần phải nói thêm gì nữa.
Trả lờiXóaTôi chỉ muốn nói về cuộc đời người với hai từ “trọn vẹn”. Trọn vẹn đến và đi, cống hiến và duy trì, tồn tại và tỏa sáng với tâm thế của một bậc chính nhân. Bất diệt.'
Cảm ơn bạn đã đọc và chia sẻ. Xét về một con người cần phải đặt mình vào vị trí của họ, vào thời đại mà họ sống, về những gì mà họ phải trải qua. Vì thế, chẳng lên gân khi viết về các bậc tiền bối làm gì nhỉ? Người đã thanh thản ra đi, con cháu cũng sẽ tiễn đưa người một cách nhẹ nhàng và mong ước người an vui ở miềm cực lạc. Vậy là đủ.
Xóa