Cuộc đối thoại ở 3M
Hắn:
..."Thảng
thốt" - thì chắc là hơi quá, nhưng thật sự bất ngờ khi một mảng xanh thật
xanh điểm một vài cụm trắng bồng bềnh bỗng rơi vào mắt hắn...
Nghĩa
là trời đang tiết Hạ. Hắn tự hỏi thế này: Sống mà quên cả mùa ư? Sống mà quên
cả mùa... Sống mà quên cả... Sống mà quên.... Sống mà....Sống.

Mấy
cụm trắng bồng bềnh đổ xô vào xui hắn về một miền đã xa... Thật xa...
Miền
ấy, sau cơn mưa mùa hạ, hắn long rong trên chiếc xe đạp cà tàng... Cái gì khiến
hắn bị hút hồn nhất của thiên nhiên kể từ khi chớm nhận thức về xung quanh đến
giờ? Thưa rằng : Hắn rất yêu mây, chỉ một loại Mây Biến Hình, sau những cơn
giông... Rõ ràng, mây ấy sẽ phải trôi. Rõ ràng hắn rồi phải lớn. Nhưng những
hình thù kỳ dị trong trí tưởng tượng của tuổi thơ kia thì vẫn nguyên xi như thế.
Dù
hắn, dù mây có thay đổi đến thế nào...
Hôm
trước, hắn đọc ở đâu đó, người ta viết như sau: "Mình đã từng đọc
đc ở đâu rằng: sự tiếp nhận cuộc đời, với tất cả những gì ở xung quanh, 1 cách
thi vị là tặng phẩm tuyệt vời nhất mà tuổi thơ đã đem lại cho con ng. Và nếu sau
nhiều năm dài tỉnh táo mà k để mất món quà quý giá ấy thì đó chắc hẳn phải là
nhà văn hay nhà thơ… Nhưng nói cho cùng, mình cũng chẳng tin nhà văn hay nhà
thơ là 1 sự khác biệt gì lớn lắm. Có lẽ họ chỉ giả vờ mình còn giữ đc, và luôn
khổ công tìm cách chỉ cho những ng khác thấy cái mà bản thân họ k hề thấy"
Giờ
ạ. Hắn chẳng có công để ngồi mà tranh luận. Hắn thích cái kiểu "tư
duy" phản biện như thế lắm. Nhưng hắn không nghĩ rằng con người ta lại
phải giả vờđể tin tuổi thơ không hề mất. Sẽ có những tuổi thơ bị đánh cắp,
sẽ có những tuổi thơ bất hạnh, đắng cay không muốn nhớ, sẽ có những tuổi thơ
chỉ là một nỗi ám ảnh khôn nguôi... Đó, chẳng qua là cách nói, cách thể hiện
bằng câu chữ. Chắc chắn một điều rằng : cái tặng phẩm quí giá của Thiên nhiên
từ khi con người ta tiếp nhận cuộc đời, rồi sẽ lại giúp con người ta tiếp tục
sống tốt hơn, tin yêu hơn…
Không
cần đến thuyết Phân tâm học của một người mang tên Phờ - Rớt Phờ riếc gì kia;
không cần viện dẫn, hắn tự biết, tự chiêm nghiệm qua bản thân mình. Hắn là người
đã không hề quên những cơn điên...
11/05/05 @ 02:12:PM
Ta:
Ơ
hơ! Nói về điên, chẳng thể nào quên được 'Nhật ký người điên' - Lỗ Tấn.
Với
cái nhìn 'trong trẻo' của hắn thì thế giới này thật là đáng sợ. Nó gầm gừ như
lũ chó đói tranh mồi...Tất cả đều đáng sợ, tất cả đều phải được trông chừng kể
cả cha - mẹ - họ hàng - cô - dì - chú - bác...tất cả. Vì tất cả đều đểu giả,
nguy hiểm, đe doạ hắn. Nếu không cẩn thận, chỉ một chút sơ sẩy thôi, hắn sẽ bị
băm vằm làm muôn mảnh cho lũ chó đói ăn. ..Hắn sống trong hoang tưởng, tưởng
tượng về mọi thứ có thể xảy ra trên đời này, hắn lường được trước mọi sự việc.
Nhưng...hắn không có thuốc chữa. Hắn không thể sống giả dối nhưng để tồn tại
hắn phải dè chừng, phải cười - phải khóc, phải giả vờ để chạy trốn. Thật tội
nghiệp cho hắn...Giữa thực và mộng, giữa giả và thật có lẽ hắn không thể nào
chọn một, mà cả hai thì hắn không đủ sức thế là hắn điên. Hắn điên để nhìn đời
'trong trẻo' hơn...
12/05/05 @ 08:24:AM
Hắn:
Uh.
Tội nghiệp cho hắn quá! Nếu như có ai đó khuyên hắn : điên để nhìn đời
'trong trẻo' hơn, hắn sẽ thử một lần... tỉnh xem sao! Lâu nay, hắn đã
có bao giờ được "tỉnh" đâu! Vì lâu nay, cuộc đời dưới mắt hắn quá...trong
trẻo đi mà. Khừ khừ.
Chân
dung hắn thế nào?
Thử
mượn một công cụ "bất lực" nhất là ngôn từ để
"vẽ" ra xem sao.
Hắn
có một đôi mắt biết... khóc. Một đôi mắt mà người khác nhìn vào sẽ không bao
giờ thấy lửa, chỉ là những ánh .. liêu trai. Thực ra, nó chỉ...liêu
trai khi nào hắn... muốn. Người ta thường bảo : đôi mắt là "cửa
sổ tâm hồn". Hắn bảo "thêm" tí nữa : có khi, đôi mắt còn bộc lộ
ra cả những điều mà Tâm hồn cũng không ngờ tới!...
Hắn
có một cái miệng biết ... cười. Trong những lúc chẳng biết cười với ai, hắn
cười với chính hắn. Lúc đó, hắn tranh thủ "tập luyện". Đầy đủ các âm
điệu và cung bậc. Tập luyện tương đối thành thạo, hắn bất chợt đem "áp
dụng" với bất kỳ ai, bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào, trong mọi hoàn cảnh...
vẫn chưa hết.. "vốn". Thế nhưng, cái miệng "ấy" vẫn chưa
biết nghe lời hắn. Hắn còn phải cố tập nữa, đến khi nào hắn đạt được cái điệu
này : cả cười...
Hắn
có một cái mũi biết... hỉnh. Cái mũi hắn cũng sẽ hỉnh lên giống như một chú bé
được ai đó... khen một cách nức nở, quá đà. Cái mũi "ấy" còn biết
"đỏ" nữa. Đỏ tẽn tò như vừa bị bắt quả tang khi vừa hành xử xong một
hành vi chẳng lấy gì làm tế nhị. Thậm chí, cái mũi còn có thể đỏ cả khi nó phát
hiện ra... chính nó.
Đấy.
Hài hước chưa!
Không
như HPNT : "Vẽ tôi một nửa mặt người/ Nửa kia mê muội của thời hoang
sơ..."
Không
như NTT : ..."Vẽ tôi con Lợn cầm tinh/ Con Gà cầm tháng con Tình
cầm tay/ Vẽ tôi mưa nắng béo gầy/ Xuân đông thu hạ tháng ngày nhớ
quên..."
...Biết
đâu, trong một cơn túng quẫn nào đó của Tạo Hóa, hắn đã được sinh ra. Thế là
hắn phải chịu những cái "khác người" - (ý nói là khác so với đồng
loại của hắn). Bởi vì lúc đó, trong thùng gạo của nhà ông Tạo, những hạt thông
minh đã vơi cạn mà chỉ còn lại toàn là những hột ngu
đần. Cũng chính lúc ấy, trong cái ảng nước của ông ta, những gáo nước
tinh khiết, trong veo có tên là lãng mạn được múc lên để
"nấu" thay vì một gáo nước đùng đục, có nhiều tạp chất khác nữa của
cuộc đời được mang tên là thực tế, ấy vậy nên hắn ... thành ra
thế này...
Ta:
Ừ
biết đâu đấy, hắn lại được sinh ra từ nỗi “túng quẫn của tạo hóa”. Nên hắn “khác
người”. Hắn tự vẽ cho mình một bức chân dung. Nó thật hài hước và giống một vài
bức tranh biếm họa mà người ta hay vẽ - Vẽ bằng đường nét và sắc màu của cuộc
sống…
Thì hắn cứ thử tỉnh một lần đi, hắn sẽ
chẳng phải tập cười bởi thực tế sẽ làm hắn trở thành “Thằng cười”-V.H. Lợi chưa
nào, hắn đỡ phải mất thời gian và công sức cho cái việc tập cười vô bổ ấy, và
rồi hắn sẽ kiếm được tiền với nụ cười mà không phải cười của hắn.
Hắn
cứ tỉnh đi rồi một lần sống thật, yêu thật. Hắn sẽ đắm say và có thể vĩnh hằng
bất diệt như “Thằng Gù ở Nhà thờ Đức Bà”-V.H. Mặc dù hắn khác người, khác với
đồng loại của hắn bởi vẻ ngoài xấu xí, bởi cái lưng gù. Nhưng có như thế người
ta mới nhận ra hắn sau bao năm dưới đáy mồ. Và như thế hắn có một trái tim
trong sáng, thuần khiết hơn bất kỳ trái tim nào khác. Hắn được lợi quá đi chứ!
Nhất là khi cái “ngu đần” của hắn lại mang đến cho hắn niềm hạnh phúc, sự no đủ
quyền hành và người đẹp như bất kỳ một “thằng ngốc” nào trong những câu chuyện
dân gian
Hắn
có thể được nhiều đấy. Nhưng có một cái hắn không được, đó là sự ca ngợi của
người đời. Trong con mắt của người đời, hắn đã điên thì mãi mãi vẫn chỉ là
thằng điên. Hắn không được tỉnh lại, mặc dù hắn tỉnh…Như thế thì hắn sẽ đau,
hẳn là hắn sẽ đau lắm đấy…! Hắn thật đáng thương! Nên hắn thành ra như thế…
13/05/05 @ 08:24:AM
P/s. Nhớ về những người bạn đã từng một thời
rất vui. Giờ thì không còn ai nữa
Yên Vũ, 2012
Ngày ấy mình thật lắm chuyện :))
Trả lờiXóa