Quán Trọ
![]() |
Ảnh: Internet |
Chẳng hiểu sao tôi lại có ý nghĩ : Đời mình là một quán trọ.
Một quán trọ dành cho riêng anh Vị khách đến từ một miền phiêu lãng…Tôi đợi
chờ, hy vọng một ngày anh đến. Nhưng…anh đến rồi đi, gieo hồn tôi nỗi đau, niềm
thương day dứt. Anh ra đi đời tôi thành quán trọ…Một quán trọ cũng như ngàn vạn
quán trọ nơi anh đã đi qua. Nó chẳng để lại trong anh một điều gì cả. Anh sẽ
chẳng nhớ nên cũng chẳng phải quên…Như vậy cũng tốt, bởi tôi cũng không muốn
anh sẽ như tôi, sẽ là một quán trọ dành cho một người…
Có ngàn vạn điều ta muốn quên đi, có ngàn vạn điều ta phải
nhớ…Vậy là có lúc ta phải lựa chọn mình nên quên hay nhớ…Thật khó anh ơi!
Vì em chẳng muốn mình lại thêm một lần làm quán trọ. Quên đi,
biết đâu em sẽ lại đi trên con đường xưa cũ. Nhớ ư? Làm sao em có thể yêu tiếp
một người. Đời như một vòng quay…Em đi, cứ đi mải miết trên con đường của mình
để rồi một ngày gặp lại bóng dáng anh trong ảo mộng xa xôi…chợt không xa xôi mà
hiện hữu ngay trước mặt. Giống như khoảnh khắc chiều nay khi em nói chuyện với
một người. Một giọng nói trầm ấm, một giọng cười và cả cách nói chuyện thật
giống anh khiến tim em xao động…
Qua đi những phút vui, qua đi những phút buồn, còn lại trong
em sự lắng đọng…Cảm ơn anh đã tưới cho tâm hồn em chút dịu mát, cho em niềm
ngọt đắng của tình yêu. Dù mãi mãi… chúng ta là hai kẻ đồng hành xa lạ… Hãy cho
em một chút thôi anh nhé mỗi phút giây qua đi trong cuộc đời anh…
PS: “Quán trọ” ngày xưa nay đổi chủ rồi. Thôi thì anh và em
cũng sẽ chẳng dành cho nhau nữa mỗi giây phút đi qua trong cuộc đời chúng mình
để không còn biết nhớ. !!!
Em & những điều không tưởng.
Yên Vũ, 2012
Nhận xét
Đăng nhận xét