Cho đời vui
![]() |
Ảnh: Internet |
Buổi tối ở nhà một mình buồn quá,
mạng thì không vào được mà có vào được thì cũng chán ngắt vì chẳng có người bạn
nào online đâu. Nàng lấy điện thoại ra tìm số và gọi. Trời ạ gọi tới 4 số cho 4
người bạn đều không thèm bốc máy. Híc! Quay ra chơi điện tử. Có ít sách thì
mang về HN hết rồi. Thật là… chẳng còn thú chơi nào cả.
Một lúc sau Q gọi lại. Hai đứa ríu
rít trò chuyện. Q nói liên thanh cái vụ “chống lầy” đầy áp lực. Chả là mình đi
xa thì đỡ chứ Q ở quê, mọi người là cứ xúm lại nói nọ nói kia. Sắp cái ba mươi
rồi mà còn không chịu “chống lầy”. Nói chung là đủ thứ chuyện xung quanh cái vụ
này. Mệt lắm! Rồi Q bảo: Hằng thì con sắp
được 1 tuổi rồi. Mà tớ thích có con lắm cơ. Làm mình cười muốn bể bụng rồi
cũng thành thật thổ lộ. Tớ cũng thích lắm :). Đang nói chuyện hăng thì Q phải
tạm biệt vì hết xiền. Mình liền gọi lại buôn tiếp. Hì… Q nói là nhớ hết những
gì thời phổ thông rồi hỏi dồn mình để tóc dài hay ngắn, xoăn hay thẳng, đen hay
đỏ tím vàng. Tớ à… vẫn như xưa. Tóc suôn
dài bình thường. Nói chung là vẫn đơn giản, mộc mạc như xưa thôi. Bạn lại
nói: Giọng vẫn không đổi tí nào nhỉ? Thì
tớ vẫn giữ giọng của mình thôi. Giọng bắc hay mà, hơn nữa tớ không thích đổi.
Q bảo nhớ ngày lớp 12 H cắt tóc
ngắn DC nói với Q là cứ thích trêu H vì H xinh xinh, đáng yêu làm sao ý. Hihi…
làm mình bật cười. Ôi cái ngày xưa trẻ con ấy buồn cười biết bao. Mình nhớ là
trời mùa đông lớp có tiết tập thể dục, hôm đó tập nhảy xa thì phải. Mình đang
bỏ giày, cởi tất (vớ) ra cậu CC chỉ trỏ, thì thầm với mấy cậu con trai: Chân H trắng mũm mĩm, đẹp nhỉ?. Mình
nghe được đỏ mặt, lảng ra chỗ khác đứng. Híc!
Mình lại nhớ đến cậu NL, 3 năm cấp
ba cậu ấy trồng cây si mà mình chẳng động đậy tẹo nào. Vốn nổi tiếng là nguyên
tắc, sắt đá mà. Ở trong lớp cậu ấy không chịu học mà cứ tò tò ngồi đằng sau
mình chọc ghẹo. Một hôm vào giờ lịch sử, cậu ấy cứ giật tóc mình. Mình chưa kịp
phản ứng thì hành động ấy đã bị cô giáo phát hiện. Cô nói: Thích người ta thì mang trầu cau đến nhà mà hỏi, cứ ở giật tóc thế thì
làm gì được. Cả lớp cười dần còn mình và cậu ấy đều đỏ mặt. Cho đến khi ra
trường rồi, cả khi có bạn gái rồi mà cậu ấy vẫn còn cứ lưu luyến mình. Còn mình
lúc nào cũng lạnh tanh không cho cậu ấy một cơ hội nào tiếp cận mình. Nói chung
mình đối xử với những người có tình cảm với mình mà mình thì không rất là dã
man, tàn nhẫn.
Sau cuộc đt với Q mình nằm nghĩ vẩn
vơ, nhớ tới MNB ở nơi xa liền nhắn tin. Mình vẫn luôn cảm ơn bạn vì đã dành
thời gian chia sẻ với mình nhiều thứ và có sự quan tâm đúng lúc, đúng chỗ.
Rồi lại đến chị Z, chị ấy thấy cuộc
gọi nhỡ nên nhắn cho mình. Mình liền gọi cho chị. Vui ơi là vui khi được nghe
bé Zin của chị ấy bi bô nói theo mẹ câu chào mình. Chị ấy nói là đợt này mình
ra xem có bén duyên với chàng trai HN nào không. Mình cười: Con trai ngoài đó lấy vợ sớm lắm chị ơi.
Con trai HN được cái ngọt ngào nhưng xạo bà cố ra :D.
Chị nói sẽ đưa mình đi chơi phố và
ra mắt chồng con xem có duyệt được không? Hì… Không duyệt cũng phải ký tên,
đóng dấu thôi nhỉ?
Rồi chị nói mình ra làm bạn với em
gái chị, em ấy cũng chưa yêu đương gì, cứ mải vui chơi vậy thôi. C thì mình gặp
rồi, dễ thương lắm.
Chị còn nói sẽ giới thiệu mình với
chị GB (Chị GB mình cũng có biết, nói chuyện đôi lần). Chị GB thích chụp ảnh,
lãng mạn và cũng chưa lập gia đình.
Ui vậy là mình sẽ không cô đơn khi
ra ngoài đó rồi, vì có tới hai người bạn độc thân đáng yêu đang chờ.
À còn nhớ lúc sáng chát chít với em
Mây, P, LC và YH.
Em P thì lúc nào cũng thế, thấy
nick sáng là em vào hỏi thăm ngay. Mình buồn cười khi em nói là em cực kỳ thích
phụ nữ ở tuổi 30. Mình trêu vậy thì em chờ đến 30 rồi yêu một cô 30 là được. Em
còn bảo là phụ nữ miền bắc có sự sang trọng, quý phái. Mình trả lời đấy là
người HN thôi, chứ ở quê lam lũ như chị thì lấy gì mà sang trọng.
Em ấy còn suốt ngày khen là mình
viết hay, mượt. Em ấy hỏi mình học gì rồi nói: Chị học ngành ấy thảo nào viết mượt thế. Em đâu biết là ngành học
của mình rất khô khan, toàn lý luận, CT, KT, LS và Luật thôi. Ấy vậy mà trong
những bài viết dạng chính luận của mình cũng vẫn có chàng, nàng ở đấy mới khiếp
chứ. May mà mình cũng kết thúc nó với những điểm số có thể tự thưởng cho mình
được.
Em ấy thích những gì mình viết nhất
là những bài viết về miền quê yêu dấu của mình và là 1 trong vài fan chung
thành của mình đấy. Mình thấy vui. P là trường hợp đặc biệt. Vì những người hay
đọc mình thường lớn tuổi rồi. Chứ mấy em trẻ trẻ thì không thích văn phong kiểu
cổ của mình.
Bạn YH ỉu xìu kêu buồn khi mình nói
là mình về HN. Rồi cứ gặng hỏi mình khi YH cưới thì mình có vào được không.
Mình không hứa trước, nếu có dịp thì mình sẽ vào chung vui với bạn ấy.
Sang năm tới em T, em D và YH sẽ
lên xe bông. Ba người bạn thân nhất của mình ở SG đều theo chồng, còn mỗi mình
mình cô đơn nên mình chuồn trước đấy thôi.
Hôm trước em T cứ kêu ca, đám cưới
em lấy ai lo phụ và làm phù dâu đây? Đành chịu chứ biết làm sao.
Em Mây thì ngược lại cứ hy vọng là
mình sẽ ra kịp lúc vào dịp đám cưới em ấy. Nếu mà mình ra kịp thì vui lắm đấy.
Ôi… chưa biết thế nào.
LC thì cứ nói là ra nhanh lên kẻo
em ấy lại bay. Hì… biết đâu lại có sự tréo ngoe thế cũng nên. Mình ra còn em ấy
vào. Thôi thì cũng cần một chút duyên vậy.
Chà, nhẩm qua có tới đến 3 người
nói sẽ đưa mình lang thang phố phường HN khi mình ra. Mong rằng không một ai
hứa lèo nha.
Một ngày kết thúc bằng giấc ngủ
chập chờn. Ờ, chắc tại mình cứ suy nghĩ nhiều quá thôi. Mong rằng những yêu
thương sẽ tìm về cho đêm bình yên…
Yên Vũ, 7.9.2010
Nhận xét
Đăng nhận xét