Mấy cậu bạn quỷ sứ
![]() |
Ảnh:Yên Vũ |
Cứ lâu lâu mấy cậu bạn từ thời cấp ba của tớ tụm lại nhậu
nhoẹt là y như rằng điện thoại của tớ đổ chuông dồn dập. Chẳng phải là các cậu
ấy quá quý mến tớ đâu. Dù rằng tớ đã được liệt vào hạng vừa quý vừa hiếm nhất
lớp đấy. Vì chỉ có một mình tớ cô đơn toàn phần cho đến tận bây giờ. Có nghĩa
là các cậu ấy có thể phiền nhiễu tớ vào buổi tối mà không sợ ai đó ghen. Mấy
cậu ấy càng ngày càng hư, leo lẻo tiếp thị bản thân và còn đòi chống ế cho tớ.
Đương nhiên là tớ sẽ tìm cách đáp trả thích đáng: Mấy cậu toàn hàng secondhand hoặc hết date
rồi, miễn bàn nha. Tại tớ có nhiều người yêu quá nên chưa biết chọn ai, bỏ ai
đó thôi. (Híc! Được thế cũng đỡ. Mình nổ ác…:)
Tớ hỏi cậu lớp trưởng: Baby
nhà cậu thế nào rồi?
2 tuổi, béo khỏe
Thế bao giờ cưới vợ
cho nhóc?
Thì đợi em để cưới
đấy
Ức quá, tớ kêu trời: Lấy
tớ về để gọi bằng bà à?
Không đến mức đó đâu.
Cậu vẫn còn trẻ lắm mà.
Cậu này dã man dễ sợ. Ngày xưa hiền hiền thế, giờ thì…
Mấy cậu này bị vợ kìm kẹp dữ quá hay sao mà được dịp ra
ngoài là tranh thủ tán tỉnh tía lia. Nên mỗi lần nói chuyện là mình lại nửa đùa
nửa thật sạc cho một trận.
Lâu lâu nghe giọng bắc cũng có cảm giác ấm áp. Mấy cậu thì
cứ có cái trò lấy điện thoại của nhau gọi cho mình ỡm ờ: Anh đây, em không nhận ra anh sao? Không lưu số của anh à?
Nhận sao mà nhận.
Muốn nói chuyện thì xưng tên không là tớ tắt máy đấy. Ha ha… dọa thế là sợ liền à.
Ngày xưa thế, giờ vẫn thế. Tớ luôn là kẻ đanh đá, chua ngoa
trong con mắt của mấy cậu bạn tớ mà.
Yên Vũ, 9.8.2010
Nhận xét
Đăng nhận xét