Em chẳng nên bắt đầu
![]() |
Ảnh: Internet |
Em cứ đợi chờ một
mùa xuân ươm mầm xanh tỏa bóng mát cho những triền hy vọng mới. Rồi một ngày
người đến, không phải bằng dáng vẻ hào nhoáng, không phải bằng kiến thức uyên
bác, cũng không phải bằng những hành động, cử chỉ chiều chuộng, yêu thương em.
Ở anh có một thứ gì đó cứ từ từ thấm vào tâm trí em, cuốn hút em bằng những
điều rất mộc mạc, đời thường. Và em cảm nhận được một cái gì đó rất thực, rất
đáng được trân trọng đằng sau những điều tưởng chừng như tầm thường, đơn giản
ấy. Để rồi em cứ khù khờ, ngại ngần theo những bước chân anh Đi về đâu anh nhỉ?
Tới nơi nào, tới khi nào thì anh quay lại nhìn em? Quả thật em không dám tin
vào những xúc cảm mình đang trải qua, em không hiểu được mình và không hiểu
được tại sao anh lại có sức cuốn hút em đến thế. Tuy nhiên điều này duy trì
được bao lâu và sẽ diễn tiến như thế nào? Em băn khoăn quá! Giữa chúng ta dường
như không có một chút manh mối gì để đi đến đoạn kết của câu chuyện có hậu.
Chiều nay, SG trở mình đón những cơn mưa đầu hạ. Lòng em chợt cảm thấy buồn… Có
một điều gì đó đang níu bước chân em lại phía sau anh Thực ra em cũng hiểu đó
là điều gì... Nhưng có những điều nhiều khi khiến con người ta không thể suy
nghĩ khác được, làm khác được. Vậy là tối nay cơn mưa đầu tiên cũng đã đổ xuống
mát ngọt, êm dịu nhưng dường như chưa đủ thấm ướt trái tim em. Có lẽ em chẳng
nên bắt đầu… Thôi thì em cứ chờ… !
YÊN
VŨ, 26.3.2010
Nhận xét
Đăng nhận xét