Cảm giác sợ yêu
![]() |
Ảnh |
Cảm giác nhớ nhung là
có thật nhưng có quá nhiều câu hỏi được đặt ra khiến cho ta không dám nghĩ đến
và thấy sợ…
Tương lai phụ thuộc
vào bản thân mình, số phận thì có thể thay đổi nhưng tình cảm thì… Nhiều lúc tự
hỏi ta đã thực sự nỗ lực trong việc kiếm tìm hạnh phúc? Đã từng bỏ lỡ cơ hội?
Vẫn chưa thể trả lời được. Hơn ai hết ta biết con người mình quá cầu toàn lại
bướng bỉnh với những suy nghĩ bảo thủ, cứng nhắc.
Nỗi nhớ nhung cứ lớn
dần lên, cảm giác sợ hãi cũng lớn dần lên. (Mà con người ta thì không bao giờ
có thể miễn nhiễm với nỗi sợ hãi). Mùa đông như cơn gió hoang vi vu bên đời hiu
quạnh Mùa xuân lất phất những cánh hoa tàn trong gió đông gợi bao nỗi niềm
thương cảm. Mùa hạ nhộn nhịp, vui tươi là thế rồi cũng không tránh khỏi nỗi
buồn hoa phượng lúc chia xa. Mùa thu lá vàng rơi trong heo may lành lạnh làm trái
tim ta thêm u sầu. Con người ta cứ lớn dần lên với trăm ngàn nỗi sợ và rồi cảm
giác yêu làm cho người ta sợ cũng không phải là một ngoại lệ.
Cái cảm giác giống
như người ta say mê một món đồ xa xỉ như chiếc Rolls Royce chẳng hạn. Một món
đồ ta biết không bao giờ có đủ tiền để sở hữu nó hoặc nếu ta gom đủ tiền thì
cũng chẳng dám mua vì còn phải dùng vào nhiều việc khác thiết thực hơn như: mua
nhà, cho con đi du học, đầu tư kinh doanh…
Cái cảm giác giống
như một người đột nhiên biết mình bị mù, anh ta đau đớn, tuyệt vọng và sẽ chẳng
dám liều lĩnh bước đi dù trên tay có một cây gậy dò đường. Bởi phía trước anh
chỉ là một màu đen thăm thẳm, vô vọng.
Bất chợt, soi vào tâm
tư ta so đo, đong đếm nỗi buồn riêng mình và thực sự mong ngóng điều đổi thay
từ chính bản thân mình Người có bao giờ biết được cái cảm giác mong ngóng ấy,
cái cảm giác muốn xé tan những hy vọng mong manh rồi lại băn khoăn với những
cảm nhận về nỗi niềm rất thật: Không biết đến bao giờ ta gặp nhau? Cuộc sống cứ
mải miết trôi theo vòng xoay buồn vô tận, đến bao giờ cuối chân mây tỏa sáng
sắc cầu vồng?
Ta cứ lịm đi với cảm
giác của riêng ta về một giấc mơ quá xa xôi, về một người chưa bao giờ ta có
thể… Ta chưa bao giờ dám chạm sâu vào ngõ tối, đối mặt với những nỗi niềm của
riêng ta bởi một lẽ đơn giản ta quá tự ti. Ta không biết người nghĩ sao về ta
vì thực ra ta không hiểu người và không dám hiểu người. Đêm vẫn bình yên với sự
tĩnh lặng vốn có của nó, ngày vẫn sáng lên bởi ánh mặt trời kỳ diệu những ngày
êm. Còn ta, cảm giác vẫn mơ hồ về một người, sợ hãi vẫn luôn ám ảnh Ta chưa dám
thoát xác để hóa thân vào sắc hoa tình yêu, đón mùa lên cùng những tháng năm
định ước.
Yên Vũ, vẫn còn đợi
một mùa say…!
3.2010
Nhận xét
Đăng nhận xét