Đám cưới MT, nhớ đời!
![]() |
Ảnh: Internet |
Hành trình đi đám
cưới MT diễn ra vào ngày 30.1 nhưng phải tới hôm nay mình mới có thời gian và
hứng khởi ghi lại những điều đáng nhớ và chắc rằng chỉ gặp một lần duy nhất
trong đời.
8h30’ A.M, từ điểm
hẹn chúng mình leo lên xe bắt đầu hành trình Đoàn gồm 6 nam, 15 nữ mà đa số các
nàng vẫn phòng không trong khi các chàng đã là “hoa có chủ” nên bạn H trưởng
đoàn kiêm luôn MC và hướng dẫn viên nhân cơ hội tìm cách trêu chọc các nàng
bằng những câu chuyện cười thú vị.
Một hành trình dài
150 km với chặng đường đi có khá nhiều ổ voi, ổ trâu và bụi mù vì những điểm
đang làm đường. Hai bên đường hầu hết là đồng không mông quạnh, rừng cây, đầm
lầy nhưng mọi người cười nói rất vui vẻ. Vì đây là lần đầu tiên và có lẽ là lần
duy nhất có dịp đi chơi xa cùng nhau.
12h mọi người vừa đói
vừa khá mệt vì cười quá cỡ nên sốt ruột khi bạn H nói là bao giờ đến phà thì sẽ
tới nhà anh T. Chờ mãi, chờ mãi.. cái bụng mình lên tiếng rồi mà vẫn chưa thấy
phà. Rồi cho đến khi chiếc xe cứ lừ lừ tiến thẳng về cửa khẩu Bình Hiệp. Mình
kêu toáng lên: Trời!
Đến cửa khẩu rồi. Bạn H không tin: làm
gì mà nhanh thế? Chưa đến đâu. Mình khẳng
định thêm lần nữa vì mới đây mình có một chuyến đi khảo sát tại cửa khẩu này
phục vụ cho chương trình năm sau. Vừa hay lúc đó xe bị bác cán bộ biên phòng
chặn lại. Vậy là… lạc đường. Mình quay sang H trách vui: Chắc ngã ba Tân
Hưng của cậu hôm nay bị tháo biển rồi.
Hắn ngượng ngùng: Ờ, tớ nhớ là tới ngã ba thì rẽ trái vậy mà…
Sau gần 4 tiếng mọi
người vừa đói vừa tức bụng lịa còn bị lạc đường nên giảm sút nhuệ khí. Thấy vậy
mình nói: Lần sau
anh T mà cưới thì… Mọi ánh mắt đổ dồn vào
mình Mình vờ ngơ ngác: Sao mọi người nhìn tớ thế? Tất cả kêu ầm lên: Lại còn lần sau nữa á? Hihi… thì nếu lần sau
anh T cưới phải nói với anh ấy cho bọn mình đi đường hàng không. Còn không thì
cưới ở Sài Gòn cho mọi người nhàn.
Bây giờ con đường bắt
đầu hẹp lại, tới một cái cầu nhỏ xíu xe phải dừng lại vì biển cấm xe trọng tải
trên 8 tấn. Trong khi xe tụi mình là chiếc xe du lịch 45 chỗ, trọng tải 11 tấn.
Bác tài sợ csgt phạt nên không chịu đi. H gọi điện cho T hỏi xem có đường khác
không. Khổ nỗi đây là đường độc đạo chỉ có nước tiến tới mà thôi. H quyết định
cho xe đi vì nếu có bị cs bắt thì cứ nói là đi đám cưới con ông VTVKS là sẽ
không sao đâu. Xe bắt đầu lăn bánh, chiếc cầu như rung lên. Bác P hốt hoảng: Ôi ôi… cầu rung, bây giờ còn kịp
mua bảo hiểm không? Mọi người cười vang.
Hết giờ làm việc rồi. Vậy thì lần sau trước khi đi đâu phải mua bảo hiểm.
Mình cười: Ừ, trước khi đi đâu phải khảo sát
địa hình đã. H nói: Chúng ta phải qua
ba cái cầu như thế này. Xe cứ tiếp tục
lăn bánh qua ba cái cầu mọi người chưa kịp
thở phào nhẹ nhõm thì lại thấy phía trước một cái cầu y hệt. Vậy là tim
cứ phải rung lên thêm 2 lần nữa mới hết cầu. Nhưng rồi chưa kịp mừng thì đã đến
phà, tất cả phải xuống xe đi bộ lên phà qua sông. Trời rất nắng, các nàng thì
nàng nào cũng váy áo thướt tha nhưng mà không mang mũ nón, tay trần, chân cũng
trần luôn và cũng chẳng nàng nào nghĩ đến đoạn trường này mà thoa kem chống
nắng. Thôi thì đành chịu trận cho làn da thêm nâu, thêm săn chắc mà ngỡ như là
mình đang tắm nắng ở Hawaii
cho nó “oai” luôn.
Người đã qua sông an
toàn và tạm thời đứng ở bóng râm ven đường chờ xe, lúc này nhu cầu tự nhiên lại
thôi thúc dữ dội. Các bạn nam thì cứ thoải mái về với thiên nhiên, còn các bạn
nữ ai nấy mặt mày nhăn nhó vì không tìm đâu ra nơi để “khi đi vội vã khi về
thảnh thơi”. Mặc dù có hẳn một WC rất đặc trưng, rất miền Tây lồ lộ ở ngay
trước mặt, phía dưới lũ cá trê đang quẫy đạp mãnh liệt. Em T thì thầm: Không lẽ vào đó… mà trời ơi mọi
người sẽ thấy hết. Vì nơi ấy làm gì có
cửa cơ chứ, cứ thông tuông như là…
Không may nữa là H
nhận được một cú điện thoại của bác tài xế: Xe không được qua phà vì to quá. Trời ơi! Thế này
thì chết tôi mất thôi – Mình kêu khổ. Vậy là mình quyết định đi thám thính địa
hình Phía bên kia bờ cao là một khu ruộng chũng, xung quanh cũng có nhà nhưng
vắng tanh vì là buổi trưa chắc mọi người đang ngủ.Vậy là không chần chờ mình
leo xuống “hạ màn” ở đây. Khi mình quay ra mấy bạn gái xúm lại hỏi thăm, đòi
mình dẫn đi. Vậy là mình phải đưa đường, lần lượt các nàng giải quyết xong vấn
đề thiết yếu.
Trong khi đó bạn H
liên lạc với anh T để tìm cách đưa bọn mình đến nhà anh, vì còn phải 7 km nữa
mới tới. Cuối cùng anh T xuất hiện trong bộ comple màu trắng ngà lấm lem vì bụi
đường. Nhưng mọi người phải chờ thêm một lúc nữa mới có xe. Nhưng xe nhỏ nên
các bạn nữ được ưu tiên còn các bạn nam phải đi xe ôm. Bạn Đ chồng của G nói: Bác xe ôm đi kinh khủng thật, phóng
nhanh đến nỗi làm mình hết hồn. Mình cứ bảo đi chậm lại ông ấy càng phóng
nhanh, đường thì bụi mù. Đúng là tội
nghiệp và nhớ đời thật!
Tới nơi gần 2h ai đầy
mệt phờ và đói lả, nên đánh chén ngay lập tức. Ai có thân thì bơi, không ai ngó
ai cả. Vậy mà đến lúc bắc bếp ăn lẩu, cái bếp ga ở bàn mình tự nhiên kêu lớn và
cháy bùng mọi người sợ quá hét lên, phóng ra xa. Làm khách ở các bàn khác ngó
sững. Rất may nó chỉ dở chứng đến đó, anh T tiến lại tắt đi và đổi cái khác cho
mọi người yên tâm. Lúc này mọi người nhìn nhau cười. Mình bảo: Phòng còn hơn chống. Chúng mình lại tiếp tục “chiến”.
Ăn chưa xong thì mọi
người nhấp nhổm ra về vì ai cũng có việc của tối hôm đó. Bạn H thì chạy sô, bác
P thì có hẹn, chị T thì học dịch, bạn H thì phải ra sân bay bay đi đâu không
biết ;)… Nhưng cũng phải chờ bạn Ng. biểu diễn mấy bài “đối chọi” với nhà gái
rồi mới ra về. Trong lúc chờ đợi em G và chị T thi nhau chụp hình còn mình thì
thấy cần phải đi lại cho đỡ chồn chân, mỏi gối nên cứ tò tò chạy theo hai người
đòi “chỉ đạo nghệ thuật”. (Thế nên mình vô tình xuất hiện trong những tấm hình
của hai người ấy và được người nhà của hai người nói là mình rất dễ thương – mà
chẳng thấy có ai thương chút nào:))
Trên đường về không
khí yên ắng, vì mọi người đều thấm mệt và muốn ngủ. Chỉ có mình là không ngủ
được vì cheo chéo đối diện mình có tới hai đôi vợ chồng cứ chăm sóc nhau làm
cho mình… chạnh lòng. Hì! Mình quay mặt sang bên khung cửa sổ ngắm trời đất cho
đến khi màn đêm bao phủ mới thôi.
Ai cũng vội vàng với
thời gian trong khi đó chiếc xe cứ bò từ từ. Về đến điểm hẹn là 7h30 P.M. Mình
lấy xe máy và trở về nhà kết thúc một chuyến đi dài 190 km (chứ không phải 150
km như dự tính) với những điều xảy ra rất buồn cười và nhớ đời.
Yên Vũ, 15.3.2010
Nhận xét
Đăng nhận xét