Phía không anh

Ảnh: Internet
Cái nhìn phía không anh…
Mùa thu vàng nỗi nhớ
Con đường dài hun hút chông chênh
Bông cúc trắng lặng thầm buông cánh
Mây đìu hiu đợi gió cuốn mong manh

Cái nhìn phía không anh…
Thành phố hoang vu những chiều thứ bảy
Bước chân gầy lặng lẽ đón ngày rơi
Đêm xuống lạnh giọt sương buồn thổn thức
Ngôi sao nào nhấp nháy sáng lẻ loi…
Em vẫn cứ đi về phía không anh, nơi chỉ có một mình em với nỗi niềm hoang vu lắm. Khu vườn nhỏ ngày xưa lá vẫn rơi lạnh lùng. Cơn nắng chiều thoi thóp hơi thở mỏng tang níu ánh sáng của vầng dương cũng lịm tắt rồi.
Đêm rơi, sương rơi, sao rơi… Ôi, ngày xuân trôi qua nào ai hay. Nơi góc khuất yêu thương em ngắm trời đêm lại thấy mình nhỏ nhoi, cô quạnh.
Phía không anh loài hoa hồng chìm sâu vào giấc ngủ đông không đoái hoài đến ánh bình minh đang giục giã, những loài chim thôi không còn cất tiếng líu lo đón những tia nắng sớm, những giọt mưa như chẳng thể ngừng rơi và nỗi niềm của em ai người chia sẻ.
Rồi ngày mai có sáng lên, đêm sẽ không buồn, anh đi về phía em bằng ánh mắt yêu thương?
Chỉ biết rằng đêm nay phía không anh em vẫn âm thầm cầu mong cho nơi ấy những tháng ngày bình yên. Anh, nếu có biết người đến với em ngày sau xin đừng buồn vì em nhé. (Ai bảo anh không xuất hiện kịp thời, cứ để em chơi vơi với những nỗi niềm … như rứa ^_^).
ĐH, những chiều lang thang và những đêm không biết vì sao khó ngủ.
19.9.2009

Nhận xét

Bài viết nhiều lượt xem

Tự Khúc Mùa Thu

Tàn dư

Điều em muốn

Tự nghĩ

Lời ru mùa thu

Gửi mùa thu ở lại