Em đi hết một thời tình mưa thế


Ảnh: Internet
 “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ …”. Một mùa mưa lại đến mang theo bao nỗi nhớ, niềm thương... Anh mải mê tìm về hình bóng cũ, và em hiểu “Diễm của anh” hơn em rất nhiều. Mà Diễm là của Trịnh, còn người con gái của anh là một dòng sông. Nhưng dòng sông đó cũng ác hơn em nhiều vì đã để anh trong giá băng với con tim thấm đẫm những giọt đắng nước mắt, những giọt mưa buồn.
Em biết những vết thương trong tim anh nhưng em chẳng thể làm cho nó thôi rỉ máu. Điều em có thể làm được là thổi vào vết thương ấy để làm vơi đi chút đớn đau. Trong em không có dòng sông nào để mùa nước lên dâng đầy nỗi nhớ, tình yêu, khát vọng. Em chỉ là một con suối khô cạn bước đến bên đời anh với những cảm nhận xót xa về những điều còn và mất…
Những cơn mưa bất chợt phủ xuống đời ta, mêng mông chảy trôi về những miền đất lạ. Ngã rẽ sang ngang không bến đò chung bước, vỡ tan rồi giấc mộng ngày qua.
PS: Ngày hôm nay rồi cũng trở thành ngày hôm qua. Vẫn sẽ có những giọt nước mắt, những giọt mưa buồn của một trái tim chưa hết yêu thương. Nhưng không còn nữa giấc mộng ngày hôm qua. Giấc mộng ngày hôm nay sẽ khác. Em tin thế ! Còn những mùa mưa sẽ đi rồi sẽ lại về tìm…
Yên Vũ, 24.09.2009

Nhận xét

Bài viết nhiều lượt xem

Tự Khúc Mùa Thu

Tàn dư

Điều em muốn

Tự nghĩ

Đông muộn

Lời ru mùa thu

Gửi mùa thu ở lại