Ngô Đồng một nét hào hoa
![]() |
Ảnh: Internet |
Ngô Đồng!
Được biết đến cái tên này từ khi còn là một nhóc con hầu
như chưa biết gì đến vẻ đẹp của chàng. Chỉ biết chàng luôn giữ một dáng vẻ lãng
mạn cổ điển.
Thực ra thì cũng chưa có những nét biểu hiện về việc yêu
chàng, chỉ cảm thấy mên mến một cái tên. Bởi sự gặp gỡ là điều không tưởng vì
chàng ở tận Trung Quốc. Ấy là khi chưa biết gì về sự hiện diện của chàng ở Huế,
đã vô cùng lâu rồi, và chỉ ở Huế mới có.
Một lần đọc một tờ tạp chí có nhắc đến ngô đồng với mùa hoa
tím trong tiết tháng ba, tại Huế. Vô cùng ngạc nhiên, sửng sốt vừa buồn cho cái
vốn hiểu biết cực kỳ nông cạn vừa tức vì người ở Huế chẳng thèm nói gì về
chàng.
Nếu như có một lời giới thiệu, một sự gặp gỡ vừa đủ chắc
rằng cái sự yêu chàng hẳn là đã xảy ra trên cả mong đợi.
Hoa Ngô Đồng!
Giữa rêu phong, giữa thâm trầm của đại nội. Chàng đứng đó
đôi nét ưu tư, đôi nét dịu dàng và một vẻ đẹp tinh tế lồ lộ trong từng dáng vẻ
của thân hình, hoa, lá. Một vẻ đẹp thư sinh vừa như mong manh vừa như hiên
ngang; vừa mềm mại vừa ngạo nghễ. Đáng yêu biết bao!
Và một màu tím bao phủ với đôi nét hoang sơ chấm phá, với
dáng vươn lên thanh tao kiêu kỳ. Mùa xuân Huế cứ sáng lên bởi những vòng tròn
tươi mới ấy tạo nên những nét quyến rũ không gì cưỡng lại được. Một vẻ đẹp
không rực rỡ, đam mê mà êm đềm, bình dị cứ thấm vào tim và ở lại trong tim một
nỗi nhớ dai dẳng, sâu lắng.
Bằng tất cả sự si mê và cái nhìn đầy mường tượng về chàng…
Chút am hiểu rất lơ mơ về chàng làm cho ta chẳng dám tới gần… Chỉ dám nhìn từ
xa với tất cả sự ngưỡng mộ, rồi quay trở về trong nỗi nhớ mong manh hoài vọng…
Ngô Đồng vẫn cứ đứng đấy phủ một màu tím dệt giấc mơ huyền
vào mỗi độ tháng ba. Những chiếc lá hình trái tim rụng xuống vào tiết thu vẫn
giữ cho mình một màu xanh của sự nhung nhớ, của chờ đợi và hy vọng, của những
ước muốn trong trẻo dịu dàng, của sự mạnh mẽ quyết đoán… Lời nhắn nhủ cuối cùng
của một trái tim yêu cuộc sống, một trái tim đã từng biết sống.
Yên Vũ, 07/06/2009
Nhận xét
Đăng nhận xét