Em đi tìm mùa thu cho anh
![]() |
Ảnh: Internet |
Tối SG lạnh nhưng vẫn chỉ là chút se lạnh của độ thu về, em
có cảm giác như thế. Một chút gió nhẹ chỉ đủ làm những chiếc lá me bay để ta có
thể cảm nhận được, một chút thôi cái thoáng qua , tĩnh tại, mơ hồ, phiêu linh
về một sự đổi thay của dòng chảy thời gian. Đường phố vẫn tấp nập thế, ồn ào
thế mà sao thấy cô đơn, lẻ loi đến vậy.
Có một khoảng thời gian rất dài em luôn sống trong nỗi cô
đơn lặng lẽ của riêng mình Mọi thứ đối với em tưởng chừng như một dòng sông khô
cạn. Cũng chẳng phải vì đôi mắt của người xưa, chẳng phải vì vết thương quá khứ
mà có lẽ là do bản thân, bản thân với những suy nghĩ hơi cực đoan và bảo thủ,
luôn mong muốn một cái gì đó thực sự lâu bền nhưng lẽ tự nhiên đâu cho phép.
Vẫn có thể mùa thu đâu đây với ánh vàng lấp lánh, nàng chúa
mùa thu yêu kiều nghiêng mình bên hồ nước soi bóng liễu thướt tha, Cả trời thu
rực rỡ với sắc màu của mây, của lá, của những bản romance về tình yêu nguyên
thuỷ của loài người. Có chú ngựa chinh chiến bao năm đã trở về thảo nguyên xanh
ngắm buổi chiều hoang tím biếc, tiếc nhớ một thời ngang dọc chốn xa rồi lại
thấy quý trọng hơn khoảng bình yên của ngày hôm nay đang nhận được.
Em thường đi về trong những tối mùa đông như thế và suy
nghĩ rằng mùa thu vẫn cứ đâu đó, anh cũng vẫn đâu đó nhưng sự gặp gỡ còn là
duyên phận mà duyên phận đôi khi thì…
Em vẫn sống những tháng ngày cảm nhận được sự cô độc luôn
rõ ràng hiện hữu hơn bất cứ điều gì. Đôi khi có một sự xuất hiện nào đó, một
niềm vui nào đó, một sự quan tâm nào đó người mang đến dù chỉ một chút thôi
cũng đủ làm vơi đi rất nhiều những nỗi cô độc, lẻ loi ấy. Nhưng thực sự điều em
cần nhiều hơn thế…!
Và rồi, em vẫn cứ đi tìm mùa thu cho anh - Một ai đó mà em
chưa biết bao giờ.!!!
Yên Vũ, 13.12.08
Nhận xét
Đăng nhận xét