Tặng Mẹ
![]() |
Ảnh: Internet |
Tôi sẽ trở về với
cánh đồng xanh, những cơn gió mơn man hát khúc tình ca mùa xuân dịu ngọt.
Tôi sẽ trở về với đại
ngàn mây trắng, núi mùa xuân tươi trẻ, căng tràn sức sống giữa muôn sắc lá, sắc
hoa.
Tôi sẽ trở về với
tuổi thơ hồn nhiên như cỏ, tận hưởng tình yêu thương vỗ về của mẹ. Người mẹ
suốt đời tảo tần, lo lắng cho con chưa bao giờ nghĩ đến bản thân mình.
Tôi sẽ trở về với
miền tĩnh du trong lành Với mỗi buổi bình minh rộn ràng chim hót, với tiếng gà
trưa eo óc, não nùng, với mỗi buổi hoàng hồn mêng mang khói toả, với những vì
sao đêm lấp lánh buồn.
Gỉữa lặng lẽ ấy, bình
yên ấy sẽ thấy mình dịu dàng trở lại, biết yêu thương... !
Con yêu mẹ nhất trên
đời.
26.2.08
Mùa đông lại đến! Vẫn
nắng, vẫn gió nhưng tôi cảm nhận được đâu đó những thay đổi của đất trời.
Mùa đông trên phố
đông rộn rã nắng vàng tôi nhớ...!
Nhớ về mẹ, nhớ về
chiếc áo len mẹ đan cho con không một lần kịp mặc.
Bởi vì mẹ quá bận rộn, cuộc sống với những lo
toan chiếc áo len mẹ đan cho con không thể hoàn thành Chỉ còn sót lại mảnh áo
dang dở mẹ muốn đan chiếc áo len để con mặc lúc 2 tuổi. Đó là những sợi len
nhiều màu sắc được đan bằng kiểu chân chim dầy dặn, mịn màng. Đó là những mảnh
thân trước, cánh tay... mẹ đan cốt định hoàn thành cho con mặc vào mùa đông năm
10 tuổi. Con cứ lớn lên nhanh hơn cả thời gian mẹ đan áo. Không phải vì mẹ đan
chậm mà vì mẹ quá bận rộn, chỉ có thể tranh thủ được những tiết trống, giờ kiểm
tra khi lên lớp. Hơn nữa không phải mẹ chỉ đan cho mình con...
Những tháng ngày vất
vả, nhọc nhằn trôi qua mẹ không một lời oán thán. Vẫn là mẹ với bàn tay khéo
léo cắt cho con những bộ quần áo rồi ngồi khâu thâu đêm 30 tết cho con kịp mặc
vào buổi sớm đầu năm.
Bây giờ mỗi khi đi
chọn mua tặng mẹ chiếc khăn, mảnh vải... con đều rất cẩn thận về màu sắc chất
liệu... những mong mẹ vui và hài lòng.
18.10.07
Mẹ ơi,
Một mùa Vu Lan nữa lại đến.
Giờ, ngoài trời đang mưa làm con nhớ mẹ vô cùng.
Nhớ những tháng năm
được ở bên mẹ yêu thương. Dù trời mưa hay nắng, dù cho cuộc sống có muôn vàn
khó khăn thì con vẫn vui cười, tinh nghịch, lém lỉnh bên mẹ cha dưới mái nhà
yêu dấu.
Bây giờ ở nơi xa có
những khoảng trống cứ lớn dần lên trong con. Nhớ đến cha mẹ, người thân lại mỉm
cười đi tiếp... Cuộc sống...Con vẫn lém lỉnh, tinh nghịch, vui cười như xưa.
Đừng lo lắng gì cho con mẹ nhé!
Con của mẹ
22.8.07
Nhận xét
Đăng nhận xét