Thư gửi NYE
![]() |
Ảnh: Internet |
Đầu óc rối tung lên vì những con số thật là chẳng còn thời
gian đâu mà nghĩ tới anh nữa nhưng vẫn có những thứ làm em chạnh lòng. Trời bất
chợt trở lạnh, em đóng cửa sổ lại làm mọi người trêu: “Ngồi một mình lạnh lắm à? Để anh lên ngồi cho ấm nhé!” Anh biết
đấy phản ứng của em đối với những lời bông đùa kiểu này là rất tệ.
Những con mắt trần gian nhìn em với những sắc màu khác
nhau, khi bông đùa, cười cợt; khi tội nghiệp, coi thường… Em không quan tâm. Em
chỉ cần biết và mong ước cái nhìn của anh luôn âu yếm, yêu thương… Em đi trên
con đường của riêng em, do em lựa chọn… Chiều nay có những khoảng vắng trong
tâm linh em nghe tiếng chuông chùa vẳng lại. Hình ảnh của những ni cô mặc áo
lam cứ chập chờn hiển hiện… Em tự hỏi làm thế nào để người ta có thể quên đi
cuộc sống trần tục, tĩnh tâm với kinh kệ, mõ chuông.
Nếu có thể hãy cho em đổi cuộc sống của một ni cô cho một
người đàn bà không ngủ. Người đàn bà ở làng chài ven biển trong một truyện ngắn
trên báo VHTT. Mười năm khắc khoải đợi chồng, mười năm dồn nén tâm tư của một
người thiếu phụ có chồng bị bão lũ cuốn trôi không biết sống chết thế nào. Rồi
một ngày chồng chị trở về nỗi mừng vui chưa kịp bày tỏ thì sự thật cay đắng,
phũ phàng, tàn nhẫn lại đeo đẳng chị cho đến hết cuộc đời. Anh ta trở về tay
trong tay với người đàn bà khác, người đàn bà trên chiếc thuyền buôn chuyến đã
cứu mạng anh ta, ơn nghĩa ấy đã kết họ thành chồng vợ. Họ trở về không phải anh
ta còn nhớ nhung đến chị mà do công việc làm ăn đổ vỡ. Họ về làm xáo trộn nếp
sống của chị, chiếc giường của chị và anh bỗng trở thành của họ. Hằng đêm những
tiếng cười đùa của họ vọng ra làm chị không tài nào ngủ được. Chị chạy, chạy về
phía biển rũ xuống khóc cho đến khi không còn nước mắt. Rồi một đêm chị ra đi… mãi
mãi không về.
Em cứ nghĩ sao đời người phụ nữ đắng cay thế, phận nghèo
cuộc sống của họ càng buồn, càng tủi hơn. Không chồng thì bảo không có chồng
miệng đời gièm pha, đơm đặt. Có chồng… những kẻ suốt ngày say xỉn, cờ bạc, đàng
điếm… Cuộc sống của họ quẩn quanh… Nếu có thể trở thành ni cô thì đó là một sự
giải thoát. Nhưng sức sống thì vẫn luôn mãnh liệt và tình yêu vẫn thật diệu kỳ.
Sẽ chẳng có ai suy nghĩ như em, như thế… cuộc sống mới vẫn luôn tiếp diễn muôn
màu muôn vẻ. Trái Sầu Đâu đắng thế mà vẫn ngọt phải không anh?.
Yên Vũ - Vĩnh
Long, 22.01.2008
Nhận xét
Đăng nhận xét