Ảnh: Internet Tình cờ thôi ta gặp nhau. Hình như đây không phải là một cuộc gặp mà là một cuộc va chạm. Sự va chạm ấy không phải bằng sức mạnh vật lý. Nó không làm em và anh bị trầy xước bằng những vết thương bên ngoài. Một cuộc va chạm của ngôn ngữ, của những quan điểm, của những ý nghĩ...Và em đã bị thương. Nhưng cái sững người của em không phải bị đau mà là sự tập chung của nhãn lực và trí lực để có thể cảm hết được những gì đẹp đẽ ở trong anh. Một sự tình cờ làm em bối rối, làm em vẩn vơ tin vào định mệnh... Ở anh có niềm cảm thông, có sự chân thật và gần gũi, có sự chia sẻ và thân thiện. Ở anh có cả một miền đất lạ với những con người lạ, những cảm nhận và những suy nghĩ rất riêng mà em biết mình chẳng bao giờ hiểu được. Anh như cơn gió phiêu bồng. Tháng năm đưa anh đi khắp những miền rất xa. Anh hoàn hảo, anh thật đẹp đẽ và thánh thiện trong con mắt em. Nhưng anh chỉ đến với em trong cơn mơ, trong giấc mộng, trong những gì giữa mộng và thực. Anh thật vui vẻ, đáng yêu bên...